Thống kê truy cập

406542
Hôm Nay
Hôm Qua
Tổng Cộng
214
421
406542

Server Time: 11:10:36 17-12-17

Bình luận khoa học Luật Xử lý Vi phạm Hành chính năm 2012/ PGS. TS. Nguyễn Cảnh Hợp chủ biên. - Tp.HCM: Nxb. Hồng Đức, 2017. - 825tr.; 21cm (Mã: 00106561)

Giá: 145.000 VNĐ
Đánh giá:

 BÌNH LUẬN KHOA HỌC LUẬT XỬ LÝ VI PHẠM HÀNH CHÍNH 2012

 

 

 

 

 

Biên soạn:

  1. PGS.TS Nguyễn Cảnh Hợp (chủ biên): Lời tác giả, Phần mở đầu, Tổng quan về Phần các quy định chung, Điều 1 -5, Điều 6 (viết chung với Ths. Cao Vũ Minh), 7, 8,11,14 - 17
  2. TS. Thái Thị Tuyết Dung: Tổng quan về hình thức xử phạt vi phạm hành chính (viết chung với PGS.TS Nguyễn Cảnh Hợp), Điều 13, 21 - 37
  3. Ths. Trần Thị Thu Hà: Điều 69 - 88
  4. Mai Thị Lâm: Tổng quan về các biện pháp ngăn chặn và bảo đảm xử lý vi phạm hành chính, Điều 9, 18 - 20, 119 - 132
  5. Ths. Cao Vũ Minh: Tổng quan về các biện pháp xử lý hành chính, Điều 93 - 96, 101 - 104, 107, 108, 110 - 118
  6. Ths. Nguyễn Thị Nhàn: Tổng quan về thủ tục xử phạt vi phạm hành chính, Điều 55 - 68
  7. Trương Tư Phước: Điều 10, 12, 89 - 92, 97 - 100, 105, 106, 109, 133 - 142
  8. Ths. Nguyễn Thị Thiện Trí: Tổng quan về thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính, Điều 38 - 54

 

 

 

LỜI TÁC GIẢ

Bình luận văn bản pháp luật, trong đó phần lớn là bình luận các đạo luật, là hoạt động nghiên cứu khoa học phổ biến ở nước ngoài cũng như ở Việt Nam.

 Ở nước ngoài, ta có thể lấy ví dụ cuốn Bình luận Bộ luật Dân sự của Nhật Bản do hai giáo sư luật hàng đầu của Nhận Bản là Xaca Vacaxum và Tori Aritdumi biên soạn, được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1954 và được tái bản (có sửa chữa) rất nhiều lần. Đây là cuốn sách bình luận luật rất có giá trị đối với việc tìm hiểu lĩnh vực pháp luật dân sự ở Nhật Bản. Cuốn sách đã được Viện khoa học pháp lý thuộc Bộ Tư pháp dịch sang tiếng Việt và xuất bản năm 1995 (người dịch: Nguyễn Đức Giao và Lưu Tiến Dũng)[1].

Ở Liên Xô trước đây và Liên bang Nga hiện nay, từ rất lâu đã có những cuốn sách bình luận về Hiến pháp, bình luận các bộ luật như Bộ luật hình sự, Bộ luật dân sự, Bộ luật về vi phạm hành chính và rất nhiều cuốn bình luật khác là kênh cung cấp kiến thức pháp luật rất hữu dụng. Ví dụ: Cuốn Bình luận Hiến pháp Liên bang Nga năm 1993 do tập thể các giáo sư của Viện Nhà nước và Pháp luật thuộc Viện hàn lâm khoa học Liên bang Nga biên soạn (Đồng chủ biên: Viện sĩ Topornhin B.N, GS. TSKH Baturin, GS.TSKH Orekhova)[2]; cuốn Bình luận Hiến pháp Liên bang Nga năm 1993 do Viện Lập pháp và Pháp luật so sánh trực thuộc Chính phủ Liên bang Nga biên soạn (Chủ biên: Viện trưởng, GS.TS Okunkov L.A)[3]; cuốn Bình luận Bộ luật Hình sự Liên bang Nga 1996 do GS.TSKH Kuznhesova N.Ph.- Nhà hoạt động khoa học công huân, Giải thưởng Nhà nước Liên Xô, Chủ nhiệm bộ môn Luật Hình sự, Khoa Luật Trường Đại học Quốc gia mang tên Lô-mô-nô-xôp M. V. - chủ biên[4]; cuốn Bình luận Bộ luật về vi phạm hành chính của Liên bang Nga năm 1984 (sửa đổi, bổ sung đến năm 1999) do GS.TSKH Veremencô I.I. chủ biên[5] và nhiều cuốn bình luận về các bộ luật khác.

Ở Việt Nam, đến nay đã có không ít các cuốn sách bình luận Hiến pháp, Bình luận các bộ luật như Bộ luật Hình sự, Bộ luật Dân sự, Bộ luật Tố tụng hình sự, Bộ luật Tố tụng dân sự, các đạo luật như Luật Hôn nhân và Gia đình, Luật Đặc xá, Luật Cạnh tranh[6]...

Nếu hiểu đơn giản thì cốt lõi của bình luận luật là giải thích trực tiếp các nội dung của một đạo luật. Tuy nhiên, có thể bình luận theo vấn đề được lựa chọn hoặc bình luận theo thứ tự tất cả các điều khoản của luật.

 Cách bình luận thứ hai phổ biến hơn cả. Việc giải thích các điều khoản của luật vừa thể hiện cách hiểu của tác giả về các quy định cụ thể của luật và các văn bản hướng dẫn thi hành, vừa kết hợp trình bày những luận điểm khoa học và “thông lệ” trong thực tế áp dụng pháp luật. Trong khi bình luận luật, các tác giả có thể phát hiện và thông tin về những hạn chế, bất cập của luật và nêu nhận xét của mình (trong trường hợp không có cách hiểu chung hay sự hướng dẫn thống nhất). Một đạo luật có thể có nhiều cuốn sách bình luận do các tác giả khác nhau biên soạn, nên tính khoa học, mức độ thuyết phục và hấp dẫn của những “lời bình” cũng có thể khác nhau. Mặc dù vậy, nhìn chung các “lời bình” thường là lời giải thích trực tiếp, súc tích, dễ hiểu về các vấn đề cụ thể được quy định trong từng điều khoản luật, không quá đặt nặng việc trình bày các kiến thức học thuật. Đây là ưu thế vượt trội làm cho bình luận luật dễ hiểu, có giá trị ứng dụng cao và thiết thực đối với những người thực thi pháp luật và các đông đảo độc giả quan tâm.

Luật XLVPHC năm 2012 là một đạo luật lớn (được Quốc hội thông qua ngày 20/6/2012, có hiệu lực từ ngày 01/7/2013), là kết quả tổng kết thực tiễn áp dụng các Pháp lệnh XLVPHC trong hàng chục năm qua (1989-2012), kết quả vận dụng các luận điểm khoa học tiến bộ về trách nhiệm hành chính, vì vậy Luật có vai trò rất lớn trong đấu tranh phòng, chống vi phạm hành chính. Việc hướng dẫn thi hành Luật do các cơ quan có thẩm quyền thực hiện là điều dĩ nhiên, nhưng việc nghiên cứu một cách toàn diện và sâu sắc dưới góc độ khoa học các quy định của Luật cũng có ý nghĩa rất lớn đối với việc thực thi pháp luật.

Cuốn Bình luận khoa học Luật XLVPHC năm 2012 mà bạn đọc đang cầm trên tay là hình thức cung cấp kiến thức một cách toàn diện, có hệ thống và thiết thực về Đạo luật này. Các “lời bình” trong cuốn sách đều hướng đến việc giải thích trực tiếp, cụ thể, dễ hiểu, bám sát nội dung các điều khoản của Luật. Cuốn sách cũng chứa đựng nhiều nội dung mang tính nghiên cứu chuyên sâu, thể hiện quan điểm khoa học của các tác giả, vì vậy có giá trị khoa học thực sự.

Mục đích chính của cuốn bình luận này là góp phần cung cấp cho các đối tượng có quan tâm cách hiểu thống nhất về các quy định cụ thể của Luật XLVPHC năm 2012 và các văn bản hướng dẫn thi hành.

Đối với người có thẩm quyền xử lý VPHC, các tác giả mong muốn đây là cuốn sách tham khảo bổ ích, giúp vận dụng đúng đắn và thống nhất các quy định của Luật XLVPHC và các văn bản hướng dẫn thi hành; đối với mọi cá nhân, tổ chức khác thì đây là cuốn sách trang bị đầy đủ hơn kiến thức vừa để phòng ngừa, hạn chế vi phạm hành chính và để bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của mình. Tựu trung lại, cuốn sách góp phần xây dựng và nâng cao ý thức chấp hành pháp luật trong các lĩnh vực quản lý nhà nước và bảo đảm pháp chế trong xử lý VPHC.

Mục đích thứ hai của cuốn bình luận này là từ việc giải thích các điều khoản cụ thể của Luật XLVPHC mà góp thêm một tiếng nói trong việc đánh giá mức độ thể hiện tinh thần bảo đảm quyền con người, quyền công dân của Luật, phù hợp với các quy định của Hiến pháp 2013 về xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN và bảo đảm các quyền tự do, dân chủ của công dân.

Để giúp người đọc hình dung một cách đầy đủ hơn nội dung về vấn đề này của Luật thì ngoài Phần mở đầu giới thiệu chung về Luật XLVPHC, thì về từng chương của Luật, cuốn sách còn có phần nhận xét, đánh giá ưu điểm, hạn chế dưới dạng tổng quan như Tổng quan về Phần các quy định chung, Tổng quan về các hình thức xử phạt VPHC, Tổng quan về thẩm quyền xử phạt VPHC, Tổng quan về thủ tục xử phạt VPHC, Tổng quan về các BPXLHC, Tổng quan về các biện pháp ngăn chặn và bảo đảm xử lý VPHC trước khi đi vào bình luận từng điều trong từng chương của Luật. Trong các bài giới thiệu tổng quan nói trên đều có các khía cạnh liên quan vấn đề tôn trọng, bảo đảm quyền con người, quyền công dân.

Luật XLVPHC năm 2012 gồm 142 điều, tuy là đạo luật lớn nhưng dù sao cũng vẫn là đạo luật khung, việc thi hành Luật phụ thuộc rất nhiều vào các quy định cụ thể của Chính phủ, đặc biệt là khi Chính phủ vẫn đang được Luật trao quyền “quy định hành vi vi phạm hành chính; hình thức xử phạt, mức xử phạt, biện pháp khắc phục hậu quả đối với từng hành vi vi phạm hành chính; thẩm quyền xử phạt, mức phạt tiền cụ thể theo từng chức danh và thẩm quyền lập biên bản đối với vi phạm hành chính trong từng lĩnh vực quản lý nhà nước; chế độ áp dụng các biện pháp xử lý hành chính hành vi vi phạm hành chính cụ thể, hình thức và mức xử phạt đối từng hành vi” (Điều 4 của Luật).

Hiện nay, các nghị định của Chính phủ quy định xử phạt VPHC trong các lĩnh vực quá nhiều và cũng không tránh khỏi mâu thuẫn, chồng chéo. Trong thực tế, các nghị định của Chính phủ quy định xử phạt VPHC trong từng lĩnh vực vẫn có những quy định không phù hợp với quy định của Luật và không thuyết phục; chưa kể các Bộ, Ngành còn ban hành các thông tư hướng dẫn nghị định xử phạt nhưng lại quy địnhthêm các hành vi VPHC[7] thuộc ngành, lĩnh vực quản lý của mình, các hướng dẫn trong các thông tư lại cũng có những vấn đề không thống nhất.

Một vấn đề khác cũng đáng quan tâm, đó là Nghị định 81/2013/NĐ-CP của Chính phủ ngày 19 tháng 07 năm 2013 “Quy định chi tiết một số điều và biện pháp thi hành Luật Xử lý vi phạm hành chính”, Nghị định này có nội dung hướng dẫn rất sơ lược về Luật XLVPHC, không đầy đủ như Nghị định 128/2009/NĐ-CP ngày 16 tháng 12 năm 2008 “Quy định chi tiết thi hành một số điều của Pháp lệnh XLVPHC 2002 và Pháp lệnh 2008 sửa đổi, bổ sung một số điều của Pháp lệnh XLVPHC 2002” trước đây và còn nhiều vấn đề không được hướng dẫn trong Nghị định 81/2013/NĐ-CP này, hoặc chưa thực sự là cơ sở để Chính phủ ban hành các nghị định quy định xử phạt VPHC trong các lĩnh vực.

Từ thực tế nêu trên, có thể thấy bình luận Luật XLVPHC năm 2012 không chỉ đòi hỏi nghiên cứu các điều khoản của Luật một cách thấu đáo mà còn phải nghiên cứu nhiều văn bản hướng dẫn thi hành Luật, có sự lưu tâm đến các quan điểm khoa học phổ biến và thực tiễn áp dụng các văn bản pháp luật về xử lý VPHC từ trước tới nay. Chỉ như vậy mới có thể đưa đến một cách hiểu thống nhất các quy định của Luật- cơ sở để áp dụng Luật một cách đúng đắn. Đây rõ ràng là công việc rất khó khăn và phức tạp. Vì thế, cuốn sách không tránh khỏi những hạn chế nhất định.

Nhân dịp ra mắt cuốn sách, các tác giả xin gửi lời cảm ơn đến Trung tâm DANIDA (Đan Mạch) đã tài trợ việc biên soạn và xuất bản công trình này; cảm ơn Ban giám hiệu Trường Đại học Luật TP Hồ Chí Minh, đặc biệt là cá nhân Nhà giáo ưu tú, Giáo sư, Tiến sĩ Mai Hồng Quỳ - Hiệu trưởng Nhà trường đã giành sự quan tâm và hỗ trợ lớn cho việc biên soạn cuốn sách.

Thứ đến, chúng tôi xin gửi lời cảm ơn đến các nhà khoa học trong Hội đồng thẩm định cuốn sách: PGS.TS Trần Hoàng Hải, Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Luật TP Hồ Chí Minh - Chủ tịch Hội đồng; các thành viên: PGS. TS Nguyễn Cửu Việt - nguyên Trưởng khoa Luật trực thuộc Đại học quốc gia Hà Nội, nguyên giảng viên Trường Đại học Luật TP Hồ Chí Minh, TS. Nguyễn Thị Thương Huyền - nguyên trưởng Bộ môn Luật Tố tụng hành chính Trường Đại học Luật TP. Hồ Chí Minh, PGS. TS Nguyễn Thị Phương Hoa - Phó Giám đốc Trung tâm nghiên cứu pháp luật về quyền con người Trường Đại học Luật TP Hồ Chí Minh, TS. Võ Trí Hảo - giảng viên Khoa Luật Trường Đại học Kinh tế TP. Hồ Chí Minh là những chuyên gia có uy tín trong lĩnh vực pháp luật hành chính đã đọc, nhận xét và góp ý để chúng tôi hoàn chỉnh bản thảo cuốn sách trước khi xuất bản.

Chúng tôi cũng xin gửi lời cảm ơn các anh, chị chuyên viên của Trung tâm nghiên cứu pháp luật về quyền con người và quyền công dân thuộc Trường Đại học Luật TP Hồ Chí Minh, những người đã thường xuyên giúp đỡ, tạo điều kiện để chúng tôi có thêm quyết tâm hoàn thành công việc.

Cuối cùng, các tác giả xin gửi đến bạn đọc gần xa lời chào trân trọng và rất mong nhận được ý kiến nhận xét quý báu của quý vị.

               Thành phố Hồ Chí Minh, tháng 07 năm 2017

                                           TM. NHÓM TÁC GIẢ     

                                   PGS.TS NGUYỄN CẢNH HỢP

  • Số lượng: 
Bình luận

Tìm kiếm sách


Tìm kiếm nâng cao

Giỏ hàng

0 Sản phẩm Tính theo cước bưu điện

GO TO CART

Video giới thiệu

Form đăng nhập

Quảng cáo